Pháp sư

[Tập 3]: Niệm Phật Để Cầu Đạt Đến Đỉnh Cao


 

Cha má kính thương,         

Không phải tự nhiên con cứ nói mãi với cha má về việc tu hành. Ít có người ra nước ngoài rồi viết thư về khuyên tu hành, giảng giải như vậy đâu. Vì, thật sự thế gian này sáu tỉ người có mấy ai nghĩ đến chuyện tu hành. Sáu tỉ người có đến 5 tỉ 9 chỉ lo làm sao có tiền, có địa vị, có danh vọng, có nhà cao cửa rộng, lo ăn nhậu, lo tranh đoạt đủ thứ... cho nở mày, nở mặt với bà con cô bác! Thậm chí có nhiều người trước khi nhắm mắt trong tay vẫn còn nắm gói tiền, vẫn còn hãnh diện cái quá khứ giàu sang vinh hiển của mình. 

Nghĩ cho kỹ cũng khá buồn cười! Không biết họ giữ cái danh đó được bao lâu? Không biết sau khi nhắm mắt họ đi về đâu? Sẽ cười hay sẽ khóc? Có đem theo được những cái vinh dự hão huyền mà họ suốt đời cặm cụi truy tầm không? Những thứ danh vọng phù phiếm đó có còn lưu mãi trong đời không? Hay chỉ vừa nhắm mắt thì tất cả cái hão huyền đều tan theo huyền hão!...

Con hằng ngày đọc giảng ký của Hòa Thượng Tịnh Không, lời giảng của Ngài hiện nay đi khắp thế giới, không còn dùng đến sách vở lưu trữ được nữa, mà người ta phải dùng đến dụng cụ, phương tiện khoa học tối tân để gìn giữ, để phổ biến. Vì Việt-Nam không đủ phương tiện để thấy được cho nên con cố gắng chỉnh sang tiếng Việt để may ra giúp người Việt-Nam học đạo. Nếu cha má thật sự giác ngộ sự đời là vô thường, là mộng huyễn, mà phát tâm Tín-Nguyện-Hạnh vững vàng làm theo, thì con sẽ lần lượt trích dẫn lần lần cho cha má và anh chị em biết. 

Kinh Phật thuyết A-di-đà nói, "Bất khả dĩ thiểu thiện căn phước đức nhân duyên đắc sanh bỉ quốc", thiện căn ít không thể sanh về thế giới Tây-phương Cực-lạc được. Tuy nhiên Ngài giảng rõ, "... Cho dù căn lành trong kiếp trước của chúng ta kém một chút, kém ở chỗ nào? Tâm ta hiện nay vẫn không tha thiết cầu vãng sanh, đối với thế gian này vẫn còn lưu luyến, tức là căn lành của quý vị còn kém một chút. Kém một chút mà đời này muốn vãng sanh cũng không phải là không làm được. Đời này cố gắng thì có thể được trợ cứu! Dũng mãnh tinh tiến thì có thể bổ túc căn lành, phước đức không đủ ở trong kiếp quá khứ có thể bổ túc được. Chỉ sợ là lòng tin của quý vị không thanh tịnh! ...". 

Căn lành là gì? Là người đã tu hành nhiều đời nhiều kiếp rồi, đã làm thiện rất nhiều, cúng dường hằng hà chư Phật trong quá khứ, cho nên đời này chỉ cần nghe danh hiệu Phật là họ phát tâm tu hành liền, phát tâm niệm Phật liền, không cần suy nghĩ, không cần thắc mắc. Người đã có căn lành như vậy thì tự nhiên một đời này họ sẽ vãng sanh về Tây-phương thế giới của Phật, vĩnh viễn thoát khỏi lục đạo luân hồi. Chỉ còn một đời này nữa thôi họ sẽ thành tựu Phật quả.

Người chưa có căn lành là gì? Là người trong kiếp quá khứ ít tu. Có tu thì có chút căn lành còn khuyên được, nếu không tu thì đời này họ không tin, có mướn họ cũng không tu. Cứ nhìn chung quanh là thấy ngay, những người luôn luôn phỉ báng Phật pháp, chính là do thiện căn phước đức không có, ác nghiệp đã tích tụ từ vô lượng kiếp rồi không gỡ nổi! Chắc họ chỉ còn một đường để đi, đó là tam đồ khó tránh. Thảm thương vô cùng!

Cũng có thể trắc nghiệm thiện căn của mình thử coi có chín mùi chưa, bằng cách tự hỏi lại chính mình có tin tưởng vững chắc pháp môn của Phật cứu độ chúng sanh không? Ví dụ, niệm Phật để thành Phật, là pháp cứu cánh giúp chúng sanh thoát ly luân hồi trong một đời, mình có tin không? Có nguời khuyên mình niệm Phật, mà mình tin dễ dàng thì thiện căn đã tới, nếu chống đối thì thiện căn không có, nếu mình tin một ít thì thiện căn phúc đức chưa đủ. 

Những người tin chút ít thì còn cố gắng khích tấn khuyên nhủ để tạo cơ hội trưởng dưỡng thiện căn cho họ, để may mắn tự họ được cứu thoát trong một đời này. Còn người chống đối thì thường ta khi chỉ gieo duyên cho họ mà thôi, nhiều khi không dám khuyên họ nữa, vì vô ích mà không khéo tạo tội cho người, vì họ dễ buông lời phỉ báng pháp Phật.

Chính con đã thấy rất nhiều người có thiện căn phúc đức như vậy. Quý hóa vô cùng!

Con cũng thấy nhiều người luôn luôn chống đối Phật. Thật tội cho họ! Muốn cứu họ mà đành chịu thua, họ tìm mọi lý luận để bài bác, để phá bỏ. Thế thì làm sao hơn!... 

Nhìn lại trong thân nhân mình, con thấy cha má có thiện căn. Chắc chắn có! Cho nên, con nghĩ sau những lần khuyến tấn, cha má sẽ nghe theo mà hạ quyết tâm tu hành. Thiện căn của cha má ở đâu? Chính là cha tu theo đạo Cao-Đài lâu năm, có ăn chay, có tụng kinh, có làm lành... còn má thì hiền thục tin tưởng Trời, Phật. Chỉ còn chờ đợi một dịp may thì cha má được thoát nạn ngay trong một đời này thôi. Bây giờ dịp may đã tới, cơ hội này mà không tin thì còn đợi khi nào nữa? Hãy nhìn chung quanh coi có ai được như vậy không? Khi thiện căn thành tựu thì tự nhiên có người khuyến sách. 

Cha má nên biết là tất cả mọi tôn giáo đều nhằm cứu độ chúng sanh. Tôn giáo nào cũng tốt cả, nhưng mỗi một tôn giáo có một cảnh giới nhất định để cứu người. Đây là điều cha má nên hiểu thật rõ mới mong liễu giải vấn đề. Ngay trong một tôn giáo, như Phật giáo chẳng hạn, cũng có nhiều pháp môn, mỗi pháp môn thích ứng đến một cảnh giới. Vì chúng sanh nghiệp chướng quá nặng, căn cơ sai biệt, cho nên Phật mới đem phương tiện gần gũi nhất để cứu vớt chúng sanh... Có nhiều tôn giáo cứu người khỏi rơi vào tam ác đạo: Địangục, Ngã-quỷ, Súc-sanh. Nghĩa là, tu hành tinh tấn thật nhiều cũng chỉ nhằm không rớt xuống hố ác, để trở lại làm người. Nếu tu không tinh tấn thì chắc phải rớt. Còn sau đó thì sao? Đâu biết được! Vì trở lại làm người có được sanh ở Việt-Nam hay Cam-bốt? Ở Mỹ hay các nước Châu-Phi đói khát, hằng ngày không có cơm ăn? Rồi đời kiếp sau đó có ai chỉ cho mình tu hành nữa không? Có ai ngăn cấm mình làm ác không?... 

Cha má tu Cao-Đài nhiều năm, cái đó có lợi cho cha má về con đường nhân đạo. Nhờ làm lành lánh dữ để tạo phước báu cho đời sau. Đây chính là cái phước tích tụ được trong những năm, tháng tu hành. Nhưng phước báu đó, nếu có cũng chỉ giúp được làm người mà thôi. Nếu tu hành thật tốt thì được vậy, còn như tu không tốt thì biết đâu mà nói! Cha má hãy nhìn mấy đứa nhỏ mới sinh thử coi, chúng nó kiếp trước có tu nhiều lắm mới trở lại làm người, nhưng liệu đời này chúng có ngoan không? Lớn lên, có không đi ăn trộm, ăn cướp không? Thậm chí có người bị tử hình, tù đày... đủ tội hết. Cái tu ở đời kiếp trước để được tái sanh làm lại thân người đâu cứu được đời này, thì tu ở đời này mà không thoát được nhơn đạo thì ai cứu mình trong đời kiếp sau?

Có nhiều giáo lý rất tốt, nhưng sở dĩ người tu chỉ thành đạt cõi thiện thấp nhứt là làm người mà thôi, vì thật ra chưa có ai khai thác cái điểm cao tột của đạo giáo. Như đạo cha đang tu tập chẳng hạn, họ hành đạo rất hay, lấy tam cương ngũ thường của Khổng Giáo làm căn bản, lấy thiện lành làm tông. Đây là điều tốt của đạo làm người, nhưng hầu hết đều nhắm thẳng vào đường nhân đạo, khỏi bị đọa địa ngục để được dự vào Hội Long-Hoa. Nhưng có điều, Long-Hoa Hải-Hội tới gần sáu trăm triệu năm nữa mới có. Gần sáu trăm triệu năm nữa Di-Lặc Tôn Phật mới thị hiện thành Phật ở thế gian dưới cội cây Long-Thọ mà lập Hội Long-Hoa. Di-Lặc Bồ-tát đang tu ở cõi trời Đâu-Suất bốn ngàn năm, sau đó mới xuống thế giới Ta-bà khai lại pháp Phật. Một ngày ở cõi Trời Đâu-Suất bằng bốn trăm năm ở thế gian, mỗi năm có ba trăm sáu mươi lăm ngày. Cha má tính thử là bao nhiêu năm, (400năm x 365 x 4,000 = 584,000,000; 584 triệu năm).

Gần sáu trăm triệu năm nữa mới đến kỳ Long-Hoa-Hải-Hội. Cha má thử nghĩ, liệu mình có thoát khỏi nạn trong khoảng thời gian dài đăng đẳng đó không? Cứ tính trung bình một đời cỡ tám mươi năm, thì mình tu bao nhiêu triệu đời người để chờ hội Long-Hoa. Có chắc những đời sau đó mình hiền lành hoài không? Ngay đời này đây mình có tu hành, mà liệu có tu đủ tiêu chuẩn là hiền nhân quân tử chưa chứ đừng nói chi tới đời sau, thì sao dám bảo đảm hàng triệu đời mình tiếp tục tu cho được? Nếu sơ ý rơi vào đường địa-ngục, ngạ quỷ hay súc-sanh, thì "Vạn kiếp nan xuất, thống bất khả ngôn". Vì một ngày dưới địa ngục bằng hai ngàn bảy trăm năm (2.700) trên dương gian, mà ở dưới đó vạn kiếp!!!... Không biết thì thôi, khi biết rồi giựt mình sợ đến toát mồ hôi cha má ạ! 

Có một điều thật đáng tiếc là cũng từ trong kinh Phật ra, mà người ta không chịu khai thác đỉnh cao của lý đạo, mà cứ dạy con người tu theo mức chứng thấp nhất. Như vậy biết bao giờ mới giải cứu được một chúng sanh đây!? Lên một nấc cảnh giới là trải qua hàng triệu triệu năm chứ đâu phải đơn giản.!...

Cha má ơi! Nên tỉnh ngộ liền. Lợi dụng ngay phúc đức tu nhơn lâu nay làm bổn, cộng với thiện căn phước đức kiếp trước, tiến mạnh mẽ thêm chút nữa, ứng dụng ngay điểm cao tột của kinh Cao-Đài thì có hy vọng vượt thẳng lên cõi Phật luôn, một đời về với Phật trở thành bất thối chuyển. Thực sự được như vậy, chứ không phải con nói ngoa đâu. Nếu được vậy thì cha má có cái đại phúc báu, đại thiện căn, trong đời này khó có ai có được chứ không phải thường! Sung sướng biết mấy!

Điểm cao đó là gì? Đó là: NIỆM PHẬT cầu sanh Tịnh-độ, ứng dụng ngay câu kinh của Cao-Đài, "một lòng NIỆM PHẬT, ăn chay, làm lành". Ăn chay, làm lành là trợ hạnh, Niệm Phật là đỉnh cao của pháp môn giải thoát. 

Như vậy niệm Phật không chống trái với kinh giáo Cao-Đài. Nhưng vì người ta sơ ý không thấy, thường hay lấy cái phụ làm chính, lấy chính làm phụ, cho nên cứ thấy lâu lâu mình làm chút việc lành, mỗi tháng ăn chay vài bữa, tưởng là tu hành ngon lành. Đâu có ngờ, con bò ăn chay trường có thành Phật không? Con chim bồ câu một đời hiền lành có thành Phật không? Con cù lần vừa ăn chay trường vừa hiền như cục đất có thành Phật bao giờ đâu?! 

Lần sau, con sẽ thưa với cha má tại sao "ăn chay làm lành" chưa phải là chính yếu.

Lần này con nói thẳng đến Niệm Phật trước đã. Con thành tâm muốn cha má tin lời con, cha má hạ quyết tâm niệm Phật trước đã. Tuổi già, thời gian không chờ đợi, thế sự thì vô thường, làm sao hẹn ngày hẹn tháng. Nguyện sanh về Tây-phương Cực-lạc để khỏi luống một đời tu hành trước, rồi mới tính chuyện khác sau. Cha má hãy nghe lời con đi, đừng chần chờ nữa. Ở xa quá con không biết cách nào nói với cha má nhiều lâu được. Nhưng những lá thư này là lời vàng, lời ngọc cho cha má thoát khổ hải trầm luân đó! 

Pháp môn niệm Phật này đơn giản lắm, chỉ thành tâm tin tưởng Phật, phát tâm nguyện hết báo thân này được sanh về Tây-phương Cực-lạc, và liên tục niệm Phật hiệu A-di-đà, thế thôi. Nếu cha má thực hành được thì linh nghiệm thù thắng bất khả tư nghị, là cả một phước báu to lớn bất khả tư nghì. Con sẽ từng thư một giảng rõ thêm chi tiết cho cha má tu. 

 Tu để làm người, vẫn trở lại thành người, thì làm sao quý bằng tu hành trở thành Phật, một đời giải thoát tất cả trầm luân!

Nếu có ý kiến gì chưa đồng ý cứ việc gạn hỏi thẳng với con. Pháp môn vi diệu đang lưu thông khắp thế giới, cứu độ hàng triệu người, mà chúng ta chưa hay biết. Trong khi đó con được nhân duyên đọc hàng ngày, coi từng câu, nghiệm từng ý, con được nghe thuyết pháp hàng tuần, làm sao con không hiểu, làm sao con không thấy. Khi thấy rồi mà để cha má mất phần lợi lạc thì lòng con sao nỡ đành. Cho nên, con tha thiết muốn cha má bắt đầu niệm Phật ngay đi kẻo trễ là vậy. Khi quyết tâm niệm Phật rồi, nghĩa là đã tin rồi, thì con mới có thể thố lộ thêm những chân lý mà con đã học được, đã thấy được, lúc đó cha má mới hiểu sâu vào cảnh giới. Khi đã hiểu sâu rồi, con tin tưởng cha má tìm được nguồn hạnh phúc vô biên, nguồn an lạc vô tận, và nhiều khi ngộ đạo rồi cha má còn phát tâm độ đời nữa là khác. 

Hãy thành tâm tu hành, hãy chuyển thư con cho tất cả anh chị em, bà con đọc nhất là chị Hai đang bệnh. Nhiều khi họ ngộ được thì công đức của cha má cũng lớn vô cùng. Nếu có ai muốn hỏi cứ nói viết thư cho con.... Con tìm mọi cách để giúp cho họ tu. Tu được người nào mừng cho người đó. Làm phước đức cho nhiều thì tư lương của mình mới nhiều, tạo thêm cơ hội để được vãng sanh Tây-phương Cực-lạc Thế-giới.

Hòa-Thượng Tịnh-Không giảng: "Nếu tâm thanh tịnh không một mảy may nghi ngờ, thì quả nhiên cõi Tây-phương Tịnh-độ trong một đời này không khó đạt được. Do đó, nghiên cứu kinh, giảng giải, thảo luận, mục đích là giúp chúng ta có lòng tin thanh tịnh, sau đó mới phát sanh nguyện lực chân thật, nguyện vọng mạnh mẽ cầu sanh. Thế là quý vị vừa nghe hiệu Phật tự nhiên sẽ không bị dứt. Vì sao? Nguyện lực đang thúc đẩy quý vị.  Đời này ta chỉ có một mục tiêu, muốn thấy Phật A-di-đà, muốn đến Tây-phương Thế-giới Cực-lạc. Đi cách nào? Trong kinh dạy chúng ta, chấp trì danh hiệu thì có thể đi".

Cha má thấy rõ ràng, Niệm Phật để thành Phật. Chỉ cần chấp trì danh hiệu "Nam-mô A-di-đà Phật" hoặc "A-di-đà Phật". Hằng ngày, hằng giờ, hằng phút, bất cứ chỗ nào, ở đâu, tình trạng nào, lúc đau, lúc khỏe... đừng rời khỏi niệm Phật thì cơ hội về với Phật trong đời này đang ở trong tay của cha má. Chỗ nghiêm trang thì niệm thành tiếng, chỗ đông người thì niệm thầm. Câu này liền câu khác, liên tục như trường lưu thủy trong tâm. Bớt nói chuyện lại, bớt bàn chuyện đời, bỏ nói chuyện thị phi, không lo lắng về tiền bạc, bớt nghĩ đến chuyện tương lai... bỏ hết tất cả mọi duyên để tranh thủ niệm Phật. 

Nếu thành tâm niệm Phật thì tự nhiên tất cả mọi chuyện đều được giải quyết êm xuôi tốt đẹp. Nghĩa là, cha má khỏi cần lo tiền cũng có tiền, khỏi cần lo ăn cũng có ăn, khỏi cần lo ân nghĩa ân nghĩa cũng dứt... Con bảo đảm với cha má như vậy. Còn nếu không tin, cha má cứ việc chạy theo cái khổ não triền miên của thế sự nhân tình, kết quả như thế nào chắc chắn cha má tự biết lấy, không cách nào thoát được đâu! 

Nếu cơ duyên cha má đã thành thục thì lời của con trở thành quý báu vô giá. Không dễ gì có ai khuyên cha má chân thành như con, không người con nào thương cha má như con, không người con nào trả được chữ hiếu trọn vẹn như con! Còn như, có đại phúc báu trong tay mà không biết thì cũng đành chịu thua! Đừng tự bỏ mất, khó tìm lại lắm đó cha má ạ!...

Thôi con xin ngừng. Cái thân này có gìn giữ tới đâu thì nó cũng mất. Sanh tử sự đại, mau mau hồi đầu đừng hẹn nữa. Có sanh, chắc chắn phải có tử có gì đâu mà sợ. Chỉ sợ là tử rồi mình đi đâu đây? Cơ hội siêu thoát đã đến tay cúi xin cha má đừng để vụt mất! 

 

Nam-mô A-di-đà Phật

Kính thư.

(Viết xong, Brisbane 7/11/00). 

 

Tin rằng bản nguyện của Phật A‐di‐đà là chân thật, rốt ráo và tối thắng. Ngài không bao giờ bỏ sót một chúng sanh nào, dù kẻ ấy phạm vào ngũ nghịch, thập ác.

  (PS Tịnh‐Không)