Pháp âm

[Khai Thị]: Niệm Phật Một Tiếng - Diệt Được Tội Nhiều Kiếp.


 

Bây giờ nói đến đoạn “niệm Phật một tiếng, diệt được tội nhiều kiếp”, có vẻ nhân quá nhỏ nhưng quả lại hơi lớn, “vì thế khó tin”, nghe đến đoạn này, quí vị nghi ngờ không ?

Một tiếng niệm Phật mà diệt được nhiều tội như thế, vì vậy đại sư Liên trì nói rất rõ “nay gọi chí tâm tức nhất tâm”. 

Nhất tâm ở đây là gì ? Đó là chân tâm, lí nhất tâm, một niệm có thể tiêu tội. Quí vị xem đại sư Huệ Năng nghe giảng kinh trong phương trượng của Ngũ tổ, tôi tính chắc chưa đến hai giờ đồng hồ, làm sao Ngài minh tâm kiến tánh, thành Phật ?

Thành Phật là gì ? Là tiêu trừ tất cả tội chướng trong vô lượng kiếp, có ai mang tội chướng trong mình để thành Phật không, làm gì có chuyện đó. Đại triệt đại ngộ, minh tâm kiến tánh mà còn mang tội chướng ư ? Không còn, hoàn toàn sạch sẽ rồi. 

Ngài dùng tâm nào để nghe ? Chí tâm. Ngài dùng chân tâm để nghe, hai tiếng đồng hồ mà có thể đại triệt đại ngộ, nếu dùng vọng tâm để nghe, quí vị nghe đến tám vạn đại kiếp cũng không giác ngộ, không đạt đến mức như thế. Vì sao vậy ?

Vì lẫn nhiều tạp niệm, lẫn nhiều vọng tưởng, chân tâm tách khỏi niệm, chân tâm không có ý niệm. Chân tâm tức là không khởi tâm, không động niệm, tâm thanh tịnh, không vướng bụi dùng tâm như vậy để niệm Phật thì thật đáng nể !

Vì thế, một tiếng niệm Phật có thể diệt tội nặng vô lượng kiếp, xét về lí là đúng. Đối với vấn đề này chúng ta không nên hoài nghi. Vấn đề là ở chỗ chúng ta rèn luyện như thế nào để nhất tâm ? 

Việc này không thể hấp tấp, nên thư thả, chúng ta không thể đốn ngộ, mà phải từ tiệm tu. Trước hết làm được công phu thành phiến, chúng ta có niềm tin là sẽ làm được. Sau khi công phu đã thành phiến, ta tiếp tục nỗ lực vươn đến nhất tâm,sự nhất tâm được rồi ta mới vươn đến lí nhất tâm là thành công. 

Đây là cảnh giới mà đoạn kinh này nói đến. Khi đã đạt đến lí nhất tâm thì tội nghiệp trong vô lượng kiếp đều được tiêu trừ. 

Đại sư Liên Trì nói về vấn đề chí tâm, chí tâm ở đây là thuộc lí nhất tâm, khi nhất tâm đã sáng tỏ, “lãng” là sáng tỏ, nhất tâm là trí huệ, nhất tâm là ánh sáng, “tất cả sai lầm đều mất hết”, những điều sai lầm này là gì ? Là vọng tưởng, là nghiệp chướng, tích chứa từ vô lượng kiếp đến nay, đó là tích chứa sai lầm, liền biến mất, triệt tiêu hết. 

Giống như một ngôi nhà tối ngàn năm, đốt một ánh lửa mà bóng tối không mất đi ư. Một khi đã đốt lửa thì bóng tối tự nhiên mất đi. Ngôi nhà tối ngàn năm được ví như sai lầm tích chứa lâu đời, tội chướng của quí vị nặng, nhiều, vì sao không giác ngộ được ? 

 Ở đây, ý nghĩa thật sự của nó vì sao không dùng chân tâm mà lại dùng vọng tâm ? Quí vị dùng vọng tâm, dùng vọng thì khôngthể tiêu diệt vọng, vọng khống chế vọng thì rất khó khăn, chân tâm mới diệt vọng. Chân tâm, ta nên nhớ trên đề kinh này là Thanh tịnh bình đẳng giác, đó là chân tâm, chân tâm là thanh tịnh, không ô nhiễm. 

Tâm phân biệt, chấp trước của chúng ta là ô nhiễm, tự tư tự lợi là ô nhiễm, danh văn lợi dưỡng là ô nhiễm, ngũ dục lục trần là ô nhiễm, tham, sân, si, mạn là ô nhiễm. 

Phải buông bỏ tất cả những thứ này, tự tại tuỳ duyên, thật sự trong cuộc sống hàng ngày được đại tự tại, là chân trí huệ, đại tự tại, thực sự là một cuộc sống hạnh phúc mỹ mãn.

Không phải sung túc của cải, cũng không phải chức vụ cao sang, mà là gì ? Là cuộc sống vui vẻ, cuộc sống nhàn hạ, không phiền não, không lo toan, không trói buộc, không áp lực, như thế mới gọi là hạnh phúc.

Nam Mô A Di Đà Phật!
(Những Lời Khai Thị Của Hòa Thượng Tịnh Không)