Đạo và đời

Nhân chi sơ tính bổn thiện


 

 

Đó là câu của nhà Khổng Tử mà tôi được biết đến. Từ đó, tôi đã coi là ngọn đuốc để soi lòng từ bi qua cái nhìn hiểu và thương. Câu nói này luôn nhắc nhở tôi, con người sinh ra vốn rất thiện như trẻ sơ sinh, chưa biết toan tính gì và không có gây ra một ác hại gì cho ai. Nhưng làm sao để sống cho tròn tính thiện như trẻ sơ sinh, chỉ biết ăn, khóc, cười, và yêu thương.

Quả thật là rất khó, vì khi con người lớn lên, đương đầu với cuộc sống. Đôi khi còn phải đối diện với nghịch cảnh mà con người cho rằng số mệnh đã an bài. Theo đó, tuân thủ hay chống trả, còn là do ý niệm riêng của mỗi người, khi người ấy cho rằng điều đó là thiện hay ác. Từ ý niệm thiện, ác, đã phát sinh biết bao điều tác động đến xã hội xưa và nay. Nội chữ "Nhân" thôi, tôi nhận biết mình thực tập cả đời vẫn chưa đủ. Thế thì để trở thành một con người hoàn thiện, sống cho viên tròn chữ "Nhân", tôi cần phải cẩn trọng và học hỏi nhiều hơn nữa. Từ trong tư duy cũng như cách cư xử của người với người và người với vật.

Tôi thật quá bé nhỏ trên hình tướng cũng như ý chí, nên tôi rất thán phục những vị đã dùng hết cuộc đời của mình để trao truyền, giảng dạy, nhằm nhấn mạnh về nhân tính của con người, bảo vệ loài người và vạn vật. Có hiểu, có thương, mới thấy được căn nguyên của sự việc. Con người mới có sự thông cảm và từ đó, nhân loại bớt đi lòng thù hận...

 

A Di Đà Phật.