Đạo và đời

[Khai Thị]: Phân Biệt Sám Hối Và Truy Hối.


Trong Phật pháp sám hối là một khoa mục trọng yếu nhất của sự tu hành. Cốt yếu của tu học, chẳng qua là sám hối mà thôi. Vô lượng vô biên pháp môn, tám vạn bốn ngàn pháp môn, tóm lại đến cuối cùng là pháp môn sám hối.

Niệm Phật là tốt nhất cho pháp môn sám hối ! Bạn niệm A Di Đà Phật, một câu Phật hiệu này bạn niệm đến cùng, sau này bạn vãng sanh đến Tây phương Cực Lạc thế giới.

Cái gì gọi là sám hối ? Không che giấu tội lỗi của mình đó gọi là sám, hối là sau này không còn tạo nữa ! Sám hối không là truy hối (nhớ lại mà hối hận), truy hối là tội cộng thêm tội, tại vì sao ?

Mỗi lần bạn nghĩ đến cái ác cũ, thì lại tạo một lần nghiệp tội, vậy thì làm sao được, đó không phải là sám hối. "Sám hối" là đem nghiệp chướng tiêu trừ hết, "Truy hối" là đem cái nghiệp chướng làm tăng thêm, điều này phải giác ngộ, phải thật sự giác ngộ !

Cho nên không bao giờ ở trước tượng Phật kể khổ: "Tôi tạo những nghiệp tội gì ..v..v.., xin Phật Bồ Tát tha thứ cho tôi". Bạn làm như vậy, là trước mặt Phật Bồ Tát lại tạo thêm một lần nghiệp.

Mỗi một lần bạn nhớ đến, thì lại tạo một lần nghiệp, đây là tội cộng thêm tội, nghiệp tội của bạn vĩnh viễn không tiêu trừ. Nghiệp tội phải làm sao tiêu trừ ?

Phật dạy cho chúng ta, đừng có tưởng nhớ những nghiệp tội của quá khứ, phải thường khi nghĩ đến Phật Bồ Tát, khiến cho cái ấn tượng của nghiệp tội này từ từ nhạt mất, từ từ không còn, thì sẽ tiêu trừ hết.

Có đồng tu nói, nghiệp tội của chúng ta sâu nặng, trong một đời này có thể thành tựu hay không ? Phật cho chúng ta câu trả lời khẳng định là: nghiệp tội có nặng hơn cũng không sợ, chỉ cần có giác ngộ và có sám hối, đều có thể thành tựu, gọi là quay đầu là bờ.

Trong nhà Phật thường nói quay đầu là bờ, từ đâu quay đầu ? Từ mê hoặc điên đảo mà quay đầu , từ trong tất cả nghiệp tội mà quay đầu, đoạn tất cả ác, tu tất cả thiện.

Nam Mô A Di Đà Phật!
Pháp sư Tịnh Không giảng
**Kính chúc quý bạn Sen thính pháp an lạc buông bỏ vạn duyên niệm Phật.**