Đạo và đời

[Gương Nhân Quả]: Lão Rùa Báo Ân ( Cứu Vật Phóng Sanh Luôn Có Thiện Báo)


Lúc Hoàng Thúc Đạt đi học ở Thái Học, thấy người bạn mua một con rùa để chơi đùa, hay nghịch ngợm lật ngược mai rùa, còn tính giết làm thịt. Hoàng Thúc Đạt cảm thấy con rùa thật đáng thương, liền mua lại nó để phóng sinh.
Sau đó, Hoàng Thúc Đạt bị bệnh nặng, con trai ông muốn đến kinh thành thăm ông.

Trên đường đi, đột nhiên thấy một ông lão nói với cậu rằng :

“Ta họ Quy, mấy ngày trước vốn có người muốn hại chết ta, may mà được cha cậu cứu giúp, mới bảo toàn được mạng già này, ân tình này ta còn chưa kịp báo đáp. Lần này, cha cậu bị bệnh là vì ăn quá nhiều cá, tụ khí trong bụng, cậu phải mau nấu canh gừng giúp cha cậu trị khỏi bệnh mới được”. Nói xong, ông lão đột nhiên biến mất.

Đến kinh thành, con của Hoàng Thúc Đạt nửa tin nửa ngờ nấu canh gừng cho cha uống, quả nhiên đúng như lời ông lão nói, uống canh gừng không bao lâu sau, bệnh của Hoàng Thúc Đạt hết hẳn ; lúc ấy cậu mới kể lại cha nghe chuyện trên đường đi gặp ông lão thần bí.

Hoàng Thúc Đạt tự nghĩ mình chưa từng cứu người nào, có lẽ đó là con rùa được phóng sinh mấy ngày trước đến báo ân !

Nam Mô A Di Đà Phật